Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2009

Tiếp Sức mùa thi 2009


TỔNG HỘI SINH VIÊN CÔNG GIÁO HÀ NỘI TIẾP SỨC MÙA THI
Hà Nội-Hôm nay 2/7/2009, Tổng hội Sinh viên Công giáo Tổng Giáo phận Hà Nội, đã theo tiếp đón các thí sinh từ cac tỉnh Miền Bắc về Hà Nội dự thi tuyển sinh đại học.
Tổng số tình nguyện viên khoảng 800 gồm 14 nhóm khác nhau trên khu vực nội ngoại thành Hà Nội, tiếp đón khoảng 2000 thí sinh trong kỳ thi tuyển sinh đại học đợt I.
Kỳ tiếp sức mùa thi này nhằm giúp các thí sinh Công giáo và không Công giáo về Hà Nội có điều kiện ăn ở đi lại và thi cử tốt nhất, tỷ lệ đậu đại học cao nhất, với chi phí thấp nhất, nhằm giảm thiểu gánh nặng và gia tăng cơ hội cho các gia đình nông dân.
Tính đến trưa ngày 2/7/2009, phần lớn các thí sinh đăng ký đã được các sinh viên tình nguyện chở về các địa điểm tập kết tại Đại Chủng viện Cổ Nhuế, Toà Tổng Giám mục Hà Nội, tại nhà thờ và/hoặc nhà dân ở các giáo xứ Thái Hà, Kẻ Sét, Phùng Khoang, Tư Đình, Hàm Long, Nam Dư…
Như năm trước, thí sinh của giáo phận Thái Bình được Toà Giám Mục và hội sinh viên Công giáo Thái Bình tổ chức đưa đón chu đáo nhất: Tập kết ở TGM Thái Bình và có xe chở lên nhà thờ Kẻ Sét, Hà Nội, dự lễ chung ở đây sau đó các sinh viên mới đón về các nhà trọ.
Nhóm sinh viên tình nguyện Phát Diệm cũng học được “công nghệ” này. Các sinh viên nhiệt thành và hy sinh đã về tận Ninh Bình thuê xe chở thẳng các bạn thí sinh lên Hà Nội. Khoảng 11 h trưa, 6 xe chở thí sinh của nhóm sinh viên Phát Diệm cũng đã lên tới Hà Nội và các thí sinh đã được đưa về Cổ Nhuế, Thái Hà, Phùng Khoang và chia đi các nhóm khác.
Một số cha, thầy và các bạn trẻ dự tu của các hội dòng cũng tham gia tiếp sức mùa thi: DCCT có cha Khải, cha Lâm, cha Quỳnh và các sinh viên dự tu của Tu viện Thái Hà, Dòng Tên có thầy Hoàng, cha Quang, Phó xứ Phủ Lý, cha Triệu, Phó xứ Hàm Long, các nữ tu Tu hội Hiệp Nhất và Dòng Đa Minh Bùi Chu ở Kẻ Sét, Dòng Mân Côi ở Thái Hà, v.v..
Đón tiếp vất vả nhất là các bạn trong Nhóm sinh viên Hưng Hoá tại bến xe Mỹ Đình, vì các thí sinh về lẻ tẻ từ các vùng khác nhau của một giáo phận rộng nhất Việt Nam.
Phục vụ vất vả nhất là các bạn thuộc nhóm sinh viên nông nghiệp, do người ít, thí sinh thi ở khu vực các bạn phụ trách rất đông, trong khi phương tiện lại thiếu thốn.
Nhóm có kinh nghiệm tiếp sức mùa thi lâu năm và có tổ chức tốt hàng đầu là nhóm Hải Hà lại đón tiếp tương đối ít. Đợt 1 các bạn đón khoảng 100 thí sinh, lý do là người vùng Hà Tây (cũ) gần nội ngoại thành Hà Nội nên không có nhu cầu đăng ký nhờ các tình nguyện viên giúp đỡ.
Khu vực có điều kiện ăn ở tốt nhất năm nay là các bạn thí sinh thi ở khu vực Nam Thăng Long và Toà Tổng Giám Mục Hà Nội, vì Đại Chủng viện đang nghỉ hè, Ban Giám đốc đã cho Tổng Hội sinh viên mượn các cơ sở ở Cổ Nhuế và ở 40 Nhà Chung làm nơi tiếp các thí sinh.
Khu vực khó khăn về nhà ở nhất là quận Cầu Giấy, vì khu vực này không có nhà thờ, ít giáo dân, trong khi lại tập các đại học lớn như ĐH Quốc gia, ĐH Ngoại ngữ, ĐH Ngoại Thương, Giao thông Vận tải, v.v…Để giải quyết khó khăn, các bạn sinh viên đã mạnh dạn thuê một số ngôi nhà đồng thời cũng chia sẻ phòng ở vốn nhỏ bé của mình làm nơi tiếp đón các thí sinh.
Nhiều gia đình giáo dân trong thành phố Hà Nội đã đăng ký làm nơi tiếp đón các thí sinh, có gia đình còn tình nguyện làm xe ôm và nấu ăn giúp các thí sinh. Một số gia đình khác cho mượn xe máy. Hội gia trưởng Hàm Long theo lời kêu gọi của cha Phạm Minh Triệu, đã cho Nhóm Sinh viên Đại học Nông nghiệp mượn 10 xe gắn máy.
Kỳ thi tuyển sinh đại học là một dịp TGP Hà Nội thể hiện tình liên đới, yêu thương, chia sẻ cụ thể, sống động và cảm động. Sự kiện đới ấy đang góp phần hun đúc tinh thần của Giáo Hội nơi này và làm cho Giáo Hội trở nên mạnh mẽ và hiệp nhất./.
Thái Hà CTV CSsR
Tại Giáp Bát

sửa văn

Sửa Văn
Gửi bởi: , Ngày đăng: 02/07/2009, Lần xem: 72, Thảo luận: 1 lượt.

Để viết được, tâm hồn người ta thường phải có cái gì đó đầy đầy, có cái gì đó hay hay. Nhờ viết, những tâm tư vô hình trong tâm hồn người ta được xuất hiện dưới dạng những câu chữ hữu hình. Bài viết nào cũng mang theo một chút tình. Biết rằng cái đẹp của một bài văn một bài thơ thường chỉ phản ánh được phần nào cái đẹp trong tâm hồn người viết, thế nên đọc một bài viết đẹp đẹp, Cestino nể nể chính cái người viết đẹp đẹp...
SỬA VĂN

Không hiểu vì lý do trời ơi đất hỡi gì, tự nhiên có nhiều người đòi nhận Cestino làm thầy. Nhận xong, người ta bắt Cestino làm thầy người sửa văn. Bắt xong, người ta thường quở Cestino là cái ông thầy gì mà... lắm sự.
Mà có lẽ Cestino lắm sự thiệt, sửa thì hổng chịu sửa đại cho người, cứ hay bày đặt vẽ vời lòng vòng. Trước khi sửa, Cestino hay hỏi han hoạch họe đủ điều, đủ câu, đủ kiểu. Chẳng hạn: Tác giả gởi bài cho tui, mà tác giả có đọc kỹ bài của mình chưa dậy? (Câu này thì chắc chắn là tác giả của nó phải trả lời: ừa rồi, đọc kỹ lắm rồi). Tác giả đọc rồi thì thấy thích chỗ nào nhất trong cái bài của mình? (Câu này thì tác giả hay cười hì hì: chỗ nào cũng thích hết á!). Ủa, vậy thì có chỗ nào trong bài mà tác giả chưa thích hông? (Tới câu này thì tác giả thường nhăn nhăn cái mặt: đã nói là thích ráo trọi mà..). Nếu cần sửa, tác giả sẽ sửa chỗ nào? (Tới đây thì nhiều tác giả đã từng... hét lên: Trời ui, tui mà biết cần sửa chỗ nào thì cần gì tui phải bái ông làm sư phụ, đúng là cái ông thầy réc rối sự đời... ).
Ừa, mà thiệt cái sự đời nó thường réc rối là thế đấy. Hồi còn nhỏ, Cestino hay nghe mấy ông nhà văn nhà thơ cà khịa với nhau. Mấy ổng nói “văn mình, vợ người”. Vợ của người ta là nhất. Văn của mình là nhất. Ông nào cho ra đời một đứa con tinh thần rồi thì cũng ngồi vỗ đùi đen đét. Mỗi tác phẩm người ta đẻ ra là một đứa con tinh thần mà. Con thế nào thì cũng là con. Con người ta đẻ ra thì đương nhiên người ta có tình cảm với nó, tự nhiên người ta thích nó... Cestino cắc cớ ở cái chỗ biểu người ta mổ xẻ đứa con tinh thần của mình, biểu người ta sục sạo để nhận ra khuyết tật trong tác phẩm của mình, biểu người ta phê bình trên chính công trình của mình. Có mấy ai thấy thoải mái khi đứa con của mình bị đem lên bàn cân để hoạch họe xét nét. Có ai vui khi thấy người ta cứ chê con của mình.
Nhưng nếu người ta hổng làm độc giả đầu tiên của chính mình, hổng lẽ người ta để người khác đọc giùm sao? Nếu người ta hổng có khả năng chê mình, hổng lẽ người ta để người khác chê giùm sao? Người khác mà chê thì còn đỡ, chỉ sợ họ... hổng thèm chê !
Cũng như có người buồn Cestino vì cái sự sau:
- Ê, ông thầy, cái bài thơ tui gởi cho ông thầy lâu rùi, sao hổng chịu sửa giùm tui...
Cestino gãi gãi cái đầu, cố nhớ: bài thơ nào hen?
- Thì cái bài... đó đó...
+ À, cái bài đó đó hả?..hihihi... muốn tui sửa thơ thì nó phải là... thơ tui mới sửa được chứ.
- Ê, ê... ông nói dậy là sao chớ... ý là chê cái bài tui ziết hổng phải là thơ chứ gì...
+ Có chê gì đâu mà chê, tui chỉ... nhận xét thiệt lòng thôi mà
- Trời, zậy thì còn đau hơn bị ông chê nữa... ủa, mà nó hông là thơ á... sao tui đọc, tui thấy nó hay lăm lắm mà... hổng sửa sửa được tí nào á?...
+ Ừa, thì sửa được, mà sợ làm tác giả đau lòng. Sửa xong sợ tác giả... hổng còn nhận ra được bài của mình nữa...
Thấy hông, làm thầy gì chứ làm thầy sửa văn cho người ta thì đâu có dễ. Vào cái sự viết thì người ta mới thấy, chính mình phải có khả năng sửa cho mình thì mới tiến bộ được. Chính mình phải giữ một khoảng cách khách quan với mình thì mới nhận ra lỗi được... Kỹ năng đầu tiên cần thiết cho một người tập viết tốt đó là kỹ năng đọc và tự phê bình cho tác phẩm của chính mình.
Thật sự, Cestino rất yêu mến những người viết. Để viết được, tâm hồn người ta thường phải có cái gì đó đầy đầy, có cái gì đó hay hay. Nhờ viết, những tâm tư vô hình trong tâm hồn người ta được xuất hiện dưới dạng những câu chữ hữu hình. Bài viết nào cũng mang theo một chút tình. Biết rằng cái đẹp của một bài văn một bài thơ thường chỉ phản ánh được phần nào cái đẹp trong tâm hồn người viết, thế nên đọc một bài viết đẹp đẹp, Cestino nể nể chính cái người viết đẹp đẹp...
Nể hơn nữa vì ai đã cầm bút viết mới biết cái sự viết nó khó tới mức nào. Có những người dạt dào ý tưởng, nhưng cứ bắt tay vào việc là lại gặp trúc trắc. Cái hồi ngồi không thì cái đầu đầy ý tưởng. Tới cái hồi chuẩn bị viết thì tụi ý tứ dẫn nhau đi trốn đâu ráo trọi. Cái hồi đọc bài của người ta thì hứng khởi dạt dào. Tới cái hồi chuẩn bị viết bài của mình thì cứ lúng ta lúng túng như gà mắc thóc. Cái hồi thầy người ta viết ào ào thì mình cứ tưởng là bở. Tới cái hồi mình viết thì mới rõ là mình tưởng bở. Nể người viết vì chính sự kiên nhẫn của họ !
Thôi thì vạn sự khởi đầu nan. Chúc nhiều người đã thích viết tiếp tục viết viết. Viết để tập cho mình lối diễn đạt với mình. Viết để hiểu mình. Viết để hướng ra cho mình một con đường, một lối đi.
Và viết để chia nhau chút tâm tình đẹp đẹp…

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2009

Sống, Chiến đấu!!!!....


Sống, Chiến đấu!!!!....

Sống,chiến đấu, làm việc theo tấm gương đạo đức HCM. Các biểu ngữ này ra khỏi nhà chắc ai trong chúng ta cung nhìn thấy đập ngay vào mắt chúng ta ở các ngả đường, các dãy phố nhỏ lẽ.
Đã từ lâu sống dưới mái trường tiểu học, rồi trung học, rồi đại học, tôi thường được học nghe nhiều về HCM, tư tưởng của ông. Rồi khi ra trường tôi đã vào làm việc tại công ty xây dựng với chức danh kĩ sư công trình. Trong khi sống và làm việc, bởi vì tôi là một cán bộ kĩ thuật nên trong khi thi công các công trinh đường xá thì đã không ít lần tôi bị người dân chửi mắng với những lời lẽ nghe không hay lăm!. Sau một hồi giải thích: “Các bác ơi cháu cũng chỉ là thằng làm thuê thôi, chỉ đâu làm đó”. Từ đó họ cũng thông cảm cho cảnh làm thuê chúng tôi. Họ mắng chửi, họ bức súc vì sao vây?. Vì tài sản của họ là những hàng cây, là vài mét vuông sân vườn, là mấy bờ tường rào. Những thứ đó của họ bỉ phá huỷ mà nhà nước không đền bù, hoặc là không đền bù thoả đáng. Chính vì lẽ đó mà họ bức súc lắm!!!!
Mấy tháng và nhiều ngày nay tôi được về Hà Nôi thủ đô thân thương, lại đúng vào dịp DCCT Thái Hà và Toà Khâm Sứ lên tiếng đòi đất đai mà nhà cầm quyền Hà nội cưỡng chiếm. Sau vài lần qua lại tôi may mắn được theo đoàn người rước ra mảnh đất trước kia là hồ Ba Giang, hoà cùng đoàn người tôi chợt nghe đâu đó quanh tôi có một vài lời của các bà: “đúng là lũ sống không có lương tâm, bọn cướp đất của dân” đại loại là những câu như vậy. Khi tôi nghe những lời đó tôi sực nhớ cái ngày cách đây không xa tôi là cán bộ kĩ thuật cho một công ty cầu đường thì cũng đã từng nghe những lời như vậy. Phải chăng những câu mắng chửi của các mẹ, các chị kia là đúng sự thật?? lúc đó lòng tôi chợt suy nghĩ .Quả đúng không sai, phải chăng tôi đã hơn một lần làm thuê cho cái bọn được gọi là “Sống, chiến đấu và làm việc....” . Thì ra cái sống chiến đấu của chính quyền Hà nội là cướp đất của nhân dân? chính quyền Hà nội đã “leo thang”. Không tôi nghĩ họ đã không leo thang nữa rồi, có lẽ bây giờ là lúc chúng “bác thang” lấy đất của nhân dân, lấy ruộng vườn của nhân dân, cố tình mở những tuyến đường để bác thêm chút đất của người khác. hết bác đất của dân, thì giờ đây DCCT Thái Hà bị bọn chúng bác hồ ( Ba Giang).
Có lẽ cái lối sống, chiến đấu, làm việc của một chế độ CS Việt nam hiện thời là bác đất, bác hồ như vậy sao?

Nguyên Sinh XD
Trần Bắc

Tình Yêu...


Tình Yêu...
Con người được sinh ra là để yêu và được yêu. Trên thế gian này chẳng ai là ngưòi không có tình yêu. Khi máu còn lưu thông trong huyết quản, con tim còn đập thì con người còn tình yêu. Tình yêu không có điểm dừng ở bất cứ thời gian nào.
Phải chăng ngôn ngữ của tình yêu rất thơ mộng và huyền nhiệm, có lẽ vì thế mà bao đời nay chưa có một ai định nghĩa về tình yêu được gọi là chuẩn xác. Tình yêu là một đề tài bao la luôn mới và hấp dẫn đối với mọi người.
Vâng! Tình yêu mới nồng nàn và đằm thắm làm sao, nó như ngọn lửa cháy bỏng, như một chấn động lớn lao của tâm hồn. Thật có lý khi người ta nói: Người không có tình yêu chỉ là sống một cuộc sống lay lắt không hơn gì xác chết. Hay người không có tình yêu chỉ là một thây ma sống, không hơn, không kém. Chả thế mà những nhà thơ, nhạc sĩ sẽ mất hết cảm hứng sáng tác nếu không có tình yêu. Đối với họ, chính tình yêu chứ khôg phải điều gì khác, đã làm cho trái đất xoay tròn và làm cho người đảo điên.
Tình yêu là một đề tài muôn thuở và vô cùng phong phú. Con người yêu nhau dưới nhiều hình thức: Tình yêu lứa đôi, tình huynh đệ, tình yêu tôn giáo .... Trong đề tài này, tôi mạo muội trình bày một khía cạnh rất nhỏ xoay quanh tình yêu nên thơ dệt mộng, một tình yêu cháy bỏng trong lòng nhân thế, một tình yêu không mấy ai không ao ước và không mấy ai không phải trải qua.
Trong cuộc hành trình đi tìm cái “một nửa” của mình, chắc chắn không ai giống ai, nhưng dù yêu theo con tim hay lý trí, thì cũng không thể không phủ nhận một điều: Sự đồng cảm sâu sa của tâm hồn, mới khiến cho tình yêu chắp cánh bay cao.
Thế gian có rất nhiều câu chuyện tình đẹp cao thuợng và nên thơ, làm cho người đọc cảm phục và yêu mến, lòng chung thuỷ của người phụ nữ, khi người yêu vắng nhà, pênêloppe trong “thần thoại Hy Lạp” viết về một phụ nữ có nhan sắc, nàng đã làm chết mê chết mệt bao chàng trai. Họ say mê nàng như điếu đổ, nhưng nàng đãlàm cho họ phải thất vọng vì cuộc tình chung thuỷ của nàng. Nàng đã nghĩ ra một kế từ chối khéo những chàng trai si tình đến muốn kết tóc se duyên cùng nàng. Nàng xin khất họ để nàng dệt cho xong tấm thảm lớn rồi mới nói đến chuyện cầu hôn. tất nhiên họ đồng ý, và thế là nàng bắt tay vào việc. Nàng cặm cụi ban ngày ngồi dệt, ban đêm lại dỡ ra. Cứ thế ngày này qua ngày khác, năm này qua năm kia, tấm thảm của nàng đã chẳng bao giờ dệt xong.
Người yêu hay người được yêu, muốn cho tình yêu của mình được thăng tiến, họ phải biết cho đi chứ không phải lãnh nhận. Nếu họ chỉ biết đến mình, không biết đến người khác, chỉ đòi cho mình, vì mình, đó chỉ là tình yêu giả tạo, tình yêu chiếm đoạt, tình yêu ích kỷ.
Tình yêu đích thực luôn đòi hỏi phải hy sinh, đôi khi phải trả một giá đắt. Phải chăng tình yêu là một bản tình ca muôn thuở không bao giờ lắng đọng? nếu ai đã ra biển thì mới biết biển đẹp là thế nào. Không phải biển lúc nào cũng im lìm phẳng lặng. Nếu biển mãi mãi chỉ phẳng lặng thì biển không còn là biển. Biểm phải có sóng và gió, có lúc biển gợn sóng lăn tăn, có lúc biển sóng vỗ dạt dào. Trong tình yêu cũng vậy, đau khổ là điều không thể thiếu để dệt nên tiến trình tăng trưởng. Yêu chính là sinh hạ và cuộc sinh hạ nào cũng gắn liền với khổ đau.
Trên đây chỉ là vài nét nhỏ chấm phá về tình yêu, mà trong tình yêu thì rất phong phú và sâu rộng. không ai có thể diễn tả hết về tình yêu cũng như cảm nghiệm hết về tình yêu.
Cầu chúc cho những người sắp yêu, có được một tình yêu phong phú sâu đậm, những người đã yêu, yêu nhau mặn nồng tha thiết, những người đang sống trong tình yêu hôn nhân một cuộc tình đằm thắm duyên say, mãi mãi mặn nồng.

Phi Long
Tu hội Nhà Chúa

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

Viết về mẹ




Viết về mẹ
Hình ảnh người mẹ hay xuất hiện trong văn học, ca dao, tục ngữ Việt Nam, một kho tàng quí giá của dân tộc. Những nguồn tư liệu trên khi nói hay viết về người mẹ, luôn đề cao phẩm chất cũng như các đức tính được coi là nền tảng quan trọng cảu xã hội mà người mẹ giữ một địa vị ưu thế đặc biệt.
“Con có cha, có mẹ đẻ,
Không ai ở lỗ nẻ mà lên”
(Tục ngữ Việt nam)
Thật vậy, đã là người được sinh ra, lớn lên và trưởng thành, ai cũng đều có cha mẹ. Khi nói hay viết về mẹ, nguồn tình cảm thật sâu rộng và đằm thắm biết bao. Từ những mái nhà tranh đơn sơ nhỏ bé, thấp thoáng dưới luỹ tre làng, cho đến những vùng đồi núi hẻo lánh xa xôi, những nơi đo thành nhộn nhịp đều hiện lên bòng dáng của người mẹ hiền với nét đẹp trung hậu đảm đang.
Sinh con, nuôi dạy con là điều hết sức vất vả mà không mấy người phụ nữ nào là không trải qua: “Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”. Sự vất vả của người mẹ từ lúc mang thai, sinh con nuôi dạy con không có khó khăn nào sánh bằng. Nào là: “giường cứt, chiếu đái” nào là lúc con vặn mình, hay những đên đông rét buốt, con đã tè ra thì: chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo để dành cho con. những khi trái gió trở trời làm con khó ngủ, cũngnhư khi ốm đau mẹ đã thức trắng đêm:
“Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày thức đue năm canh”
Mẹ trọn tuổi xuân không biết tới một phút hưởng thụ cá nhân, mẹ hy sinh nhiều, đau khổ nhiều mong cho con khôn lớn nên người.
“Sinh con ai nỡ sinh lòng
Sinh con ai chẳng vun trồng cho con”.
Con đến tuổi khôn lớn đi học, mà mẹ vẫn lo cho con đi đến nơi về đến chốn. mỗi lần con đi là mẹ nhắn nhủ, mẹ lo từ lúc con đi đến khi con về mẹ mới hết lo:
“Ra đi mẹ có dặn dò,
Sông sâu chớ lội, đò đầy chớ qua”.
Mẹ cả đời dầm mưa dãi nắng, lam lũ tần tảo vất vả nuôi con. Sự nhẫn nại im lặng của mẹ quả là một hi sinh to lớn. Công lao của mẹ như trời với bể mà thế gian không có gì sánh ví cho bằng. Công lao ấy, hi sinh ấy, mẹ đã gieo vào tâm hồn con một bài học về sự hi sinh.
“Chim trời ai dễ đếm lông,
nuôi con ai dễ kể công tháng ngày”.
Cuộc đời và sự hi sinh phục vụ của mẹ đã được các nhà văn nghệ sĩ phổ thành nhạc thành thơ. những bài thơ, những bản nhạc đi vào lòng người, đẻ ca ngợi mẹ. Mẹ mãi mãi là biển cả bao la, là bầu trời mênh mông mà đứa con nào có địa vị to lớn đến đâu đi nữa, thì vẫn là đứa con nhỏ bé bình thường trong vòng tay mẹ.
Tình sâu nghĩa nặng và sức mạnh giáo dục trong gia đình đều nhờ ơn mẹ, phát xuất từ lòng mẹ, lớn lên nhờ mẹ. Các cụ xưa có câu: “Phúc đức tại mẫu” . Thật vậy, mẹ cưu mang, sinh thành dưỡng dục, tập luyện cho con nhân cách sống đạo làm người. Con nên người nhờ bàn tay dịu hiền, lòng yêu thương và sự hi sinh của mẹ. Tình yêu thương và lòng quảng đại của mẹ thật mênh mông vô tận, một lòng vì con mà mẹ hi sinh đời mẹ.
Mẹ mộc mạc đơn sơ nhưng công lao của mẹ vô cùng vĩ đại. Giờ đây mẹ đã cao tuổi, lưng còng, chân chồn gối mỏi, mái đầu của mẹ đã bạc nhiều vì sương gió. khoảng cách đời mẹ ngày càng ngắn lại. Con biết mẹ chẳng bao giờ đòi hỏi con phải đền đáp công ơn của mẹ, nhưng bổn phận làm con có khi nào con quên công ơn trời bể mà mẹ đã dành cho con, giúp con khôn lớn nên người.

Viết tặng mẹ và những người còn mẹ.
Jos Phi Long
Tu hội Nhà Chúa Giáo phận Hà Nội

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2009

Hoàng tử Bảo Long là người sùng đạo!

Hoàng Thái Tử Bảo LongHoàng Thái Tử Bảo Long
Năm 1936, Hoàng Đế và Hoàng hậu cuối cùng của Việt Nam đã hạ sanh người con đầu lòng, Nguyễn Phúc bão Long. Vào lúc mà chế độ Quân chủ đã được cũng cố và hy vọng dưới sự cai trị của Hoàng Đế Bão Đại sẽ đưa nước VN vào một thời kỳ thịnh vượng và độc lập.Một số người đã nghĩ rằng Hoàng tữ vừa được hạ sanh sẽ kế vị ngai vàng của triều đại Nguyễn đã ngự trị trên 100 năm nay.
Sự ra mắt chính thức của Hoàng tử vào ngày 7 tháng 3 năm 1939 vào lúc 3 tuổi để nối ngôi cha trong một buổi lể truyền thống theo nghi thức Khổng Tử mà tương lai có vẻ đầy hứa hẹn, nhưng thực tế lại là một nước VN bên bờ vực thẳm với sự nổi loạn của phiến quân Cộng sản.
Trong thế chiến thứ II, Nhật Bổn đã đóng chiếm Đông dương với hiệp định ký kết tại Vichy. Sau khi Nhật Bổn đầu hàng vào cuối thế chiến thứ II, Việt Nam đã rơi vào một tỉnh huống chính trị hổn loạn mà không ai có thể nắm quyển kiểm soát được. Trong thời kỳ cách mạng tháng Tám, dưới sự lãnh đạo của Hồ chí Minh, Cộng sản đã nắm quyền kiểm soát một nữa miền Bắc VN và buộc Hoàng Đế Bão Đại phải thoái vị ngai vàng. Chỉ trong vòng một tháng, 5000 năm chế độ Quân chủ của VN đã bất thần chấm dứt. Tương lai vai trò của Hoàng Đế đã bất ổn cùng với số mệnh của Hoàng Tộc.
Lúc này thực dân Pháp tại Đông dương (Nam Việt nam), nhằm cũng cố vai trò của mình với sự nổi dậy của Cộng sản, đã nghĩ đến việc thành lập một nền độc lập dưới chế độ Quân chủ do Hoàng thái tử Bão Long đứng đầu. Tuy vậy, Hoàng hậu đã từ chối và hoàn toàn chống đối đề nghị này vì có thể đưa đến việc chia đôi đất nước trong lúc Hoàng đế Bão Đại vẩn là người duy nhất đang lãnh đạo đất nước. Với một đất nước đầy sự hổn loạn sau chiến tranh và việc phải rời bỏ quê hương của Hoàng đế Bão Đại, Hoàng Hậu Nam Phương cũng rời bỏ VN cùng với Hoàng Thái tử Bão Long, người em trai và 3 cô em gái của Hoàng Thái tử vào năm 1947. Tất cả đều đến cư ngụ tại lâu đài Thorencz, ngoại ô thành phố Cannes, Pháp quốc. Và không một ai được nhìn thấy lại quê hương lần nửa.
Là một người sùng đạo Công giáo, Hoàng Hậu đã gởi Hoàng Thái tử Bão Long đến học tại một trong các trường Công giáo nổi tiếng là Roches School tại Normandy. Sau đó Hoàng Thái tử Bão Long đến Paris học Luật và Khoa học chính trị. Vào lúc này Hoàng Đế Bão Đại đã trở lại đất nước lảnh đạo chống lại Cộng sản và đây cũng là những bài học giúp Hoàng Thái tử với vai trò lãnh đạo công việc của một nước trong tương lai .
Với một phần cố gắng của thế giới Tự do nhằm giúp chính quyền của Hoàng Đế Bão Đại, năm 1953 Hoàng Thái tử Bão Long, với tư cách đại diện Hoàng tộc, đã được mời đến dự lễ đăng quang của Nữ Hoàng Anh Quốc Queen Elizabeth II tại Luân Đôn.Khi đất nước bị tấn công bởi quân phiến loạn Cộng sản, Hoàng Đế Bão Đại đã chánh thức thành lập Quân đội Việt Nam quốc gia đầu tiên kể từ khi có chủ nghĩa thực dân Pháp để bảo vệ chánh quyền Saigon. Hoàng Thái tử Bão Long, muốn góp phần vào việc bảo vệ tổ quốc, đã tình nguyện xin gia nhập Quân đội. Hoàng Đế Bão Đại vì lo sợ cho tính mạng của con cũng như tương lai nối ngôi của Triều đại nhà Nguyễn, đã từ chối sự gia nhập của Hoàng Thái tử Bão Long với sự leo thang càng ngày càng nhanh của chiến tranh.
Với lòng ham muốn thi hành nhiệm vụ, Hoàng Thái tử Bão Long đã gia nhập Quân đội Pháp vào ngày 6 tháng 10 năm 1954. Hoàng Thái tử đã học hai năm tại trường Quân sự St Cyr Military Academy trước khi gia nhập Học viện Quân sự nổi tiếng Saumer Military Academy và đã mãn khóa với cấp bậc Thiếu Úy. Vào lúc này Pháp rút quân ra khỏi Việt nam và Hoàng Đế Bão Đại đã bị lật đổ bởi Thủ tướng Ngô đình Diệm (được sự hổ trợ của Mỹ) và sau đó tự phong là Tổng Thống của Việt Nam Cộng Hòa.Tuy nhiên, sau khi mãn khóa học quân sự, Hoàng Thái tử đã phục vụ tại chiến trường Algeria, thuộc địa Pháp. Trong thời gian tham gia chiến dịch, Hoàng Thái tử đã xuất sắc trong nhiệm vụ và đã được tưởng thưởng huy chương "Cross of Military Valor" với 3 sao cao quý về lòng dũng cảm của mình nơi chiến trường. Ngoài ra Hoàng Thái tử còn được nhận "Grand Cross of the National Order of Merit", "Decoration of the Golden Gong 2nd class", "Grand Cross of the Royal Order of Cambodia", "Order of the Million Elephants and White Parasol of Laos", và huy chương tưởng niệm đã tham dự lễ đăng quang của Nữ Hoàng Anh Quốc Queen Elizabeth II.
Hoàng Thái tử đã ở lại trong Quân đội Pháp được 10 năm trước khi giài ngũ. Sau đó làm việc cho một ngân hàng tại Paris. Ngài sống độc thân trong một căn apartment ở Paris. Khi còn trai trẽ, Ngài thích cởi ngựa, đua xe, đọc sách Jules Verne và chơi cờ.
Từ khi Cộng sản chiếm đóng miền Nam Việt Nam, Ngài đã tránh xa quần chúng và sống một cuộc sống riêng tư. Lần cuối cùng xuất hiện trước công chúng là vào năm 1977 khi Hoàng Đế Bão Đại mệnh chung tại Paris trong một nhà thương Quân đội. Nhân dịp tang lễ Hoàng đế Bão Đại, Hoàng Thái tử thừa kế vai trò đứng đầu Triều đại Nhà Nguyễn đã phổ biến cuộn băng video ghi lại cảm nghĩ và lòng thương nhớ đến vị Hoàng đế cuối cùng đến cộng đồng người Việt.
Trong lúc những người khác trong Hoàng tộc tiếp tục tranh đấu chống lại chế độ Cộng sản và kêu gọi cộng đông thế giới yểm trợ trong việc đem lại Dân chủ và Nhân quyền cho VN, thì Hoàng Thái tử đã đứng ngoài mọi hoạt động chính trị và đã trải qua những ngày tháng trong âm thầm và riêng tư mà mọi người đều tôn trọng vì Ngài đã là nhân chứng cũng như đã hy sinh cùng với gia đình trong gần hết cuộc đời mình.

Khi nào Cha Khải DCCT bị bắt???

KHI NÀO CHA NGUYỄN VĂN KHẢI BỊ BẮT ???
Dự đoán của tôi đã sai vì cha Khải nhất định không ra gặp công an TP. Hà Nội theo “giấy mời”. Sau ba lần mời, ngay hôm nay công an quyết định gửi "giấy triệu tập", mang tính bắt buộc cha Khải phải ra gặp công an.
Điều đó cho thấy công an và nhà cầm quyền Hà Nội đang rất lúng túng khi quyết định chiến dịch đấu tố các linh mục, tu sĩ DCCT tại Thái Hà. Họ sẽ làm gì các ngài khi các ngài hoàn toàn không có hành vi trái pháp luật? Nhà cầm quyền hãy nhớ lại hai phiên tòa còn chưa kịp nguội vừa qua: ngày 8/12/2008Hà sơ thẩm và ngày 27/3/2009 phúc thẩm. Nhà cầm quyền cũng hãy nhớ lại chiến dịch đấu tố Đức Tổng Giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt đã để lại nhiều tai tiếng vừa qua… Bằng đó những kinh nghiệm đau thương, giờ đây, nhà cầm quyền sẽ xử sự thế nào trong chiến dịch đấu tố các linh mục DCCT?
Chúng ta thử tưởng tượng tình huống cha Khải nhất định không trình diện công an theo giấy triệu tập thì thế nào? Mà ngài có tội gì để phải bị triệu tập? Không lẽ khi công an muốn triệu tập ai thì quăng cho họ tờ giấy như thế là đủ chăng? Rồi nếu không trình diện thì bắt cưỡng bức… Luật pháp rừng rú gì mà sợ quá!
Theo suy đoán của tôi, công an Hà Nội sẽ cưỡng chế và bắt cha Khải vào ngày 30/4!!! Vì giấy triệu tập lần 1 vào ngày 28/4 thì hai ngày sau sẽ tới giấy triệu tập lần 3, cùng với việc đưa công an, cảnh sát cơ động và chó nghiệp vụ để bắt cha Khải… Không lẽ nhà cầm quyền chọn ngày này để hành động? Tiến hành bắt bớ các linh mục Công Giáo trong ngày này kể cũng khó hiểu…Hoặc là họ tạm nghỉ 30/4 và dời sang ngày Quốc tế Lao động 1/5 để làm ‘lao động khổ sai’ cho đảng cộng sản?
Xin quý độc giả hãy loan tin này vang xa khắp thế giới: nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam chuẩn bị ra tay bắt bớ các linh mục Công Giáo tại Thái Hà để có “thành tích” mà ‘báo cáo LÁO’ trong cuộc họp trước HLQ sắp tới vào ngày 8/5/2009 về nhân quyền. Một bản báo cáo dài gần 20 trang A4 này mà không có lấy một chút sự thật…
Chúng ta hãy chờ xem nhà cầm quyền sẽ làm gì nữa?
HIẾU MINH